Bài viết cảm động
Với con gái, Cha là... PDF. In Email
Bài viết cảm động
Viết bởi Trần Hùng Phương   
Thứ hai, 10 Tháng 12 2012 19:25

Có một bí mật mà có thể Cha không bao giờ biết, dù không nói ra nhưng với con gái, Cha là người cha vĩ đại nhất thế giới này…

Cha là một người thầy
 
Cha là người dạy dỗ con gái những điều hay lẽ phải, là người mang đến cho con gái những bài học làm người quý giá từ cuộc sống. Cha là một trong những người đầu tiên giúp con gái từ những bước đầu tiên chập chững vào đời. Thuở lọt lòng hay thuở lên ba, con gái gắn kết với Mẹ hơn, song càng lớn lên, vai trò của Cha càng có vị trí quan trọng.
 
Cha truyền cho con gái niềm tin vào ước mơ bằng những hành động của mình. Ngày bé thơ, Cha dạy con đi xe, cùng con làm hàng rào, làm những con búp bê gỗ nho nhỏ… Lớn lên một chút, Cha dạy con những mô hình làm xe trong giờ kỹ thuật, Cha cùng con trồng cây, cuốc vườn… Khi con gái trưởng thành, chính Cha đã dạy cho con gái hiểu tâm lý phái mạnh, vì thế con gái của Cha rất được lòng các bạn trai, được họ yêu mến và tôn trọng.
 
Con gái thấy mình tự tin và trưởng thành trước sự dạy dỗ chỉ bảo của Cha và con gái hiểu, trong mắt Cha, bao giờ con gái cũng là người học trò giỏi nhất. Đúng không Cha?
 
Cha là một người bạn lớn

Không chỉ là một người thầy, Cha còn là một người bạn lớn của con gái. Người luôn bên cạnh con gái mỗi khi con cần, người lau khô những giọt nước mắt cho con gái, người mang đến cho con gái sự bình yên ấm áp mỗi khi vấp ngã, mắc sai lầm, dù có trách phạt nhưng vẫn lẳng lặng giúp con gái vượt qua những khó khăn.
 
Không phải lúc nào cũng có Cha bên cạnh để tâm sự nhưng với con gái, Cha là một người bạn lớn, người luôn cho con gái những lời khuyên hợp lí. Con gái tỉ tê cho Cha nghe mọi chuyện trên trời dưới biển. Cha đôi khi không nói lời vỗ về hay dịu dàng như Mẹ, có lối diễn đạt “ngọt ngào” để con tiếp thu lời căn dặn mà không phải “cất đi” cái tôi và suy nghĩ của mình. 

Cha đôi khi là áp đặt, cứng rắn và tỏ rõ lập trường, muốn con gái vào nếp từ những thứ rất nhỏ, vấn đề giờ giấc, quan hệ bạn bè khác giới. Nhưng sau sự cứng rắn ấy vẫn là nụ cười hiền những câu nói đùa khi con gái đi chơi lỡ về muộn, là ông bố hài hước trong đám bạn khác giới của con gái, là một người Cha hoàn hảo trong mắt con gái.

Cha luôn sẵn sàng và bên con gái như một người bạn lớn.
Cha là bầu trời che chở cho con gái

Mẹ bên con gái giúp con gái tháo gỡ những khúc mắc của tuổi mới lớn còn Cha bên con gái như là một bầu trời rộng lớn bảo vệ chở che cho con.
 
Có lẽ con gái sinh ra được ưu ái là phái yếu, nên việc được mọi người nâng niu, bảo vệ là điều đương nhiên. Do vậy, như một điều tất yếu, người trụ cột trong gia đình, người mạnh mẽ, cứng rắn nhất, chính là Cha sẽ cho con gái cảm giác an toàn nhất.
 
Những nỗi cô đơn, những nỗi buồn con gái trải qua, con gái có thể chia sẻ với Mẹ, nhưng chính Cha lại là nơi giải tỏa cảm xúc một cách tốt nhất. Những khi gần Cha, bên cạnh Cha, con gái không cần phải nói quá nhiều, chỉ cần một ánh mắt dịu dàng, một cái nắm tay, một cái vuốt tóc nhẹ nhàng của Cha, một lời vỗ về và động viên là mọi cảm giác khó chịu bực bội cũng sẽ tiêu tan, sẽ trôi qua, vì con gái hiểu nơi bình yên đó. 

Và nếu con gái bị con trai bắt nạt hay cứ lẵng nhẵng bám theo thì cũng không cần lo lắng vì chỉ cần một cái quắc mắt của Cha là mọi vấn đề sẽ được giải quyết. Con gái luôn hãnh diện bởi cách Cha gọi là “con gái rượu” khi anh hay em trai không bao giờ có cơ hội có cái "nickname" thân thương đó. Vì Cha hiểu tầm quan trọng của con gái và ngược lại, con gái biết giá trị, vai trò của mình trong lòng Cha – thiên thần hộ mệnh của mình.

Cha là chuẩn mực khi con gái chọn bạn trai

Nếu bạn hỏi bất kì cô gái nào: "Bạn muốn bạn trai của mình như thế nào?” thì có lẽ câu trả lời ngắn gọn nhất của con gái sẽ là Cha. Người con gái luôn muốn tìm, luôn muốn ở bên cạnh là một người hoàn hảo như Cha. Khi sự gắn kết với Cha trở thành điều thiêng liêng trong lòng con gái, con gái thường lấy Cha làm thước đo, là hình mẫu của những thần tượng, hình mẫu của người bạn trai, bạn đời của mình.

Gout nhạc Cha thích, óc hài hước của Cha, sự chỉn chu, mạnh mẽ mà dịu dàng của Cha đã ảnh hưởng đến con gái rất lớn. Con gái yêu những sở thích của Cha, con gái kiếm tìm những anh chàng có những nét giống Cha về tính cách hay ngoại hình để đặt niềm tin và tình yêu của mình. Hơn hết, con gái thực sự ngưỡng mộ tình yêu của Cha Mẹ, những điều nhỏ nhặt mà con gái nhìn thấy hàng ngày Cha chăm sóc Mẹ ân cần và chu đáo.
 
Khi con gái lựa chọn nghề nghiệp tương lai, lựa chọn bạn đời - những sự kiện trọng đại trong cuộc sống của con gái thì lời nói của Cha bao giờ cũng mang những sức nặng vô cùng lớn lao. 
 
Thư gửi Mẹ PDF. In Email
Bài viết cảm động
Viết bởi Sưu tầm   
Thứ hai, 10 Tháng 12 2012 19:23

Mẹ ơi! Con vẫn thèm những bát canh rau mồng tơi nấu với cua đồng, toàn cây nhà lá vườn không phải tốn tiền mua. Hay những bát canh rau nấu không, không có tôm, có thịt.

Gửi mẹ kính yêu nhân Ngày của mẹ!

Ngày hôm nay con đi quay một phóng sự về Ngày của mẹ. Có một điều đáng mừng là bây giờ mọi người dường như đã biết đến nhiều hơn cái ngày ý nghĩa này. Nhiều bạn trẻ khi trả lời phỏng vấn của con, họ đã nói: Tình yêu thương dành cho mẹ không phải chỉ đợi đến những ngày lễ, Tết mới thể hiện, không cần hoa, quà gì cầu kì, chỉ cần biết quan tâm và sẻ chia với bố mẹ đã là điều khiến bố mẹ hạnh phúc nhất.

Mẹ thân yêu!

Đi làm về, con suy nghĩ suốt. Hình như đã hơn hai mươi năm con tồn tại trên cõi đời này mà chưa một lần nào con pha được cho mẹ cốc nước. Dù đấy là việc làm đơn giản và tối thiểu mà một đứa con như con phải có nghĩa vụ làm. Con lại nghĩ. Ngày con nhỏ, con ham chơi nên bị té, vết thương rất sâu và rộng, có thể sẽ để lại sẹo nguyên cả bắp chân. Mẹ đã rất giận con. Chị con bảo: "Để con giã nghệ bôi vào kẻo sau này em bị sẹo."  Mẹ đã quát chị: "Không bôi gì cả! Cho nó chừa cái tội, con gái mà toàn chơi những trò của con trai."   Chị gái con khóc, con cũng khóc theo. Hai chị em con khóc nức nở. Chị con thương con lắm, chị vừa khóc vừa giã nghệ đắp lên vết thương của con. Con tủi thân khi không thấy mẹ đâu cả, những tưởng mẹ giận con quá nên bỏ đi đâu, không thèm đoái hoài đến con.

Mẹ biết không? Con đã rất ngạc nhiên khi nghe tiếng chiếc xe đạp lóc cóc của mẹ ngoài sân, mẹ đã về, trên tay cầm lọ thuốc chống sẹo. Hồi ấy thuốc chống sẹo chưa thông dụng, phải đi rất xa mới có để mua. Tiền mua một lọ thuốc bằng tiền mẹ đi chợ 3 ngày. Mẹ vừa bôi thuốc cho con, vừa chảy nước mắt. Lúc ấy con biết mẹ yêu con vô cùng. Con hư lắm phải không mẹ?
Con lại nhớ... Lên lớp 10, con bắt đầu lên thành phố học trường Chuyên, rồi bốn năm Đại học. Trong bảy năm ấy, cứ hàng tháng mẹ lại chắt chiu từng đồng gửi cho con để trang trải tiền nhà, tiền ăn, tiền học. Cuối tháng, hết tiền, con không dám mở miệng xin tiền mẹ. Không thấy con nhắc, mẹ hỏi: "Còn tiền ăn không con?" - "Dạ, hết mẹ ạ!"   – "Sao không nói gì cả? Để coi có ai lên phố mẹ gửi lên cho! Tiêu thì tiết kiệm nhưng ăn uống phải đoàng hoàng, không được bỏ bữa, nhất là bữa sáng nghe chưa?"   – "Dạ."   Rồi khi nhận tiền của mẹ gửi, con lại nghẹn ngào. Một cọc tiền rất dày, vì mẹ đã góp từng đồng bạc, có cả tờ 1 nghìn, 2 nghìn đồng đủ để gửi cho con.

Mẹ ơi! Giờ đây con đã đi làm, đã đủ trang trải cho cuộc sống của mình nhưng vẫn thèm những chén cơm nóng chan nước tương mà những ngày còn sinh viên con vẫn ăn để không bỏ bữa. Con vẫn thèm những bát canh rau mồng tơi nấu với cua đồng, toàn cây nhà lá vườn không phải tốn tiền mua. Hay những bát canh rau nấu không, không có tôm, có thịt.

Đang mải mê trong dòng suy nghĩ. Bạn con gọi điện. Nó đang chuẩn bị một bữa ăn cho mẹ nó nhân Ngày của mẹ và nhờ con tư vấn. Con chạnh lòng. Sáng nay, trước khi đi làm con có gọi cho mẹ, định mở miệng chúc mừng, nhưng kịp nghe tiếng đập lúa. Mẹ đã dậy từ sớm để gặt đập lúa. Con không nỡ nói câu: “Mẹ ơi! Chúc mừng mẹ nhân ngày của những bà mẹ nhé!” vì con sợ sẽ khiến mẹ chạnh lòng thêm, mà lúc ấy rõ ràng giọng con cũng đã tắt.

Mẹ ơi! Tối con sẽ lại gọi cho mẹ nhé! Con sẽ hát cho mẹ nghe những bài con yêu thích. Đó là món quà con tặng mẹ nhân ngày của mẹ đấy, dù thật bình dị nhưng là cả tấm lòng của con. 
 
Viên kẹo màu của mẹ PDF. In Email
Bài viết cảm động
Viết bởi Trần Hùng Phương   
Thứ hai, 10 Tháng 12 2012 19:21

Con bỗng hiểu ra một điều, mơ ước lớn nhất của cuộc đời con là mẹ sẽ mãi ở bên con.

Tháng năm đi qua đời con là vết nhăn trên khuôn mặt mẹ, là những gian truân sương gió rạn dày. Con lớn lên trong vòng tay chai sạn, trong những giọt mồ hôi và nước mắt của mẹ. Trong cái trí nhớ đã dần mờ nhạt về tuổi thơ của con, bóng dáng mẹ hiện về mông lung qua những viên kẹo màu ẩn lấp.

Ngày ấy, khi con vẫn còn hai bím tóc thơ ngây, khi con vẫn cười bằng nụ cười bé dại, con nhớ mãi hình ảnh mỗi lần đi làm về mẹ đều đặt vào tay con những viên kẹo màu. Những viên kẹo màu bé xíu nằm trong bàn tay con nhỏ xinh. Con chẳng hiểu mãnh lực nào thu hút con đợi chờ giây phút ấy đến thế. Con chẳng hiểu vị ngọt ngào ấy sao mà hơn tất cả mọi viên kẹo trên đời. Cứ thế tuổi thơ con đi qua, ngọt ngào như những viên kẹo mẹ trao ngày nào. Mẹ nuôi con bằng những ước mơ mẹ chắp cánh cho con. Những ước mơ về một tương lai tươi đẹp, hạnh phúc hay ít nhất tương lai ấy tương sáng hơn những gì mà mẹ đã phải trải qua trong cuộc đời. Con lớn dần trong tình yêu ngọt như kẹo màu của mẹ, thơ mộng và hạnh phúc như những giấc mơ.
Tháng năm tuổi thơ ấy đi qua, mẹ vẫn đi bên cuộc đời con lặng lẽ, âm thầm và trầm lắng. Cô con gái bé bỏng ngày nào của mẹ giờ đã thành thiếu nữ mười tám, đôi mươi dịu dàng. Con bước vào cái tuổi biết yêu thương và hờn giận, biết ước mơ và hoài bão cho chính mình. Mẹ lại đến bên con, vẫn cái bóng hình thân thương thủa trước. Mẹ lại đặt vào bàn tay con viên kẹo màu. Vị ngọt của viên kẹo hạnh phúc và thần tiên ấy tan ra trong miệng con. Tay con ôm chầm lấy mẹ. Con đã hiểu vì sao ngày thơ bé con lại đợi chờ giây phút này đến thế. Con đã hiểu vì sao vị ngọt ngào tình yêu ấy lại hơn bất kì vị ngọt nào khác. Tất cả niềm hạnh phúc đó là tình yêu mẹ dành cho con. Con bỗng hiểu ra một điều, mơ ước lớn nhất của cuộc đời con là mẹ sẽ mãi ở bên con. Nhưng làm sao con có thể thành công với ước mơ đó, bởi trên đời này ai níu giữ được thời gian? 
 
Con mãi mãi không quên, bố mẹ ạ! PDF. In Email
Bài viết cảm động
Viết bởi Sưu tầm   
Thứ hai, 10 Tháng 12 2012 19:19

Trong cuộc đời có nhiều điều con không thể quên, dù có lớn đến đâu, có thành công đến đâu con cũng mãi giữ trong tim mình hình ảnh gia đình thân thương và những tháng ngày tuổi thơ khó nhọc.

Con còn nhớ ngày xưa nhà mình nghèo lắm, ba mẹ đã rất vất vả để lo cho bốn anh em con từng bữa cơm, bữa cháo. Dù có cực khổ đến đâu chúng con cũng chưa từng phải chịu cảnh thiếu ăn, thiếu mặc một ngày. Đối với con, ba mẹ là những tấm gương sáng cho con noi theo, con đã tự hứa với lòng sẽ cố gắng học thật tốt để không phụ lòng ba mẹ. Và con đã làm được điều ấy.

Con không thể quên được hình ảnh ba còng lưng trên cái máy cưa giữa trưa nắng để làm ra những chiếc bàn xinh xắn cho anh em con học bài.

Con không thể quên hình ảnh mẹ với chiếc xe đạp cũ cùng hai sọt rau trên các con phố dù mưa dầm dề hay nắng gắt gao để chạy ăn từng bữa. 

Con không thể quên hình ảnh ba chạy đôn, chạy đáo lo thuốc thang cho con khi con mắc phải căn bệnh viêm hành tá tràng. Ba ngồi suốt đêm khi con kêu đau bụng với mái đầu bạc trắng.

Con không thể quên giọt nước mắt hạnh phúc của mẹ khi con bắt đầu cắp sách tới trường, mẹ cười hiền nói: “Con của mẹ vào lớp Một rồi đấy”. 

Con không thể quên những ngày ba tất bật nhận thêm gỗ về đóng bàn ghế cho khách, đến nỗi kiệt sức một tuần trời. Lúc ấy, con còn rất nhỏ, nhưng trái tim mỏng manh của con luôn mong ước sau này lớn lên sẽ kiếm thật nhiều tiền để đỡ đần ba mẹ.

Con không thể quên những lần mẹ đau khớp vì chạy chợ sớm nhưng khi con hỏi mẹ lại lắc đầu nói: “Mẹ có bị sao đâu”.

Con không thể quên hình ảnh ba mẹ hạnh phúc đi khoe thành tích học tập của con với mấy bác hàng xóm. Ba mẹ miên man kể về con cho mấy bác nghe với niềm tự hào khôn xiết, lúc ấy con chỉ trách ba mẹ vì đi nói những chuyện ấy mà đâu biết rằng con cái chính là niềm vui duy nhất của cha mẹ.

Con không thể quên được tuổi thơ khó nhọc của mấy anh em. Trong khi bạn bè cùng trang lứa đang tuổi ăn học, được chơi đùa sau những giờ tan học thì anh em chúng con đã bước vào đời với những ấm nước bán rong và những rổ chanh, rổ ớt. Hiểu được hoàn cảnh gia đình nên chúng con không quản ngại vất vả để phụ giúp ba mẹ.

Con không thể quên được hình ảnh anh trai xách ấm nước chạy quanh chợ chào mời bà con uống đỡ khát. Một ấm nước khi ấy bán hết chỉ được ba ngàn nhưng phải chen lấn, bị đánh giành khách rồi bị đổ hết ấm nước... mấy anh em chỉ ôm nhau mà khóc...

Con không thể quên những buổi chiều tan học con bê hai rổ chanh, ớt đi bán, rao khản cả giọng mà không bán được đồng nào. Cũng có những ngày bán hết veo, con mừng vui khôn xiết.
Con không thể quên được ánh mắt buồn của hai em trai khi rổ rau của em còn ế, là con trai nhưng em không hề ngại ngần khi chạy khắp chợ mời mọi người mua hàng. 

Con không thể quên được những lần mấy anh em phấn khởi rủ nhau cùng về chung khi bán hết sạch hàng, cũng không thể quên được những ngày thất thần đi về mà gánh hàng còn nặng trĩu.

Con không thể quên những ngày lễ tết chúng con phụ mẹ bán vàng hương trước cổng chùa để kiếm thêm tiền nộp học phí. Bạn bè khi ấy nhìn tụi con với con mắt thương hại, nhưng tụi con chẳng quan tâm.

Tuổi thơ của tụi con tuy vất vả nhưng chưa bao giờ tụi con cảm thấy xấu hổ vì phải buôn bán từ rất sớm...

Con không thể quên ngày chia tay ba mẹ đi học xa nhà, con khóc rất nhiều vì từ nay con sẽ phải tự lập một mình và điều quan trọng nữa là ba mẹ sẽ phải vất vả hơn, sẽ phải làm nhiều hơn để kiếm tiền gửi cho con ăn học.

Con không thể nào quên những lời dặn dò của mẹ, sự lo lắng quan tâm của ba cũng như nỗi buồn của cả ba và mẹ khi đứa con gái duy nhất trong bốn đứa con quyết định xa nhà.

Con không thể quên những nụ cười mãn nguyện của ba khi con gửi giấy khen về. Con đã rất cố gắng năm nào cũng dành lấy học bổng để bớt xin ba mẹ những khoản tiền học phí. 

Con không thể nào quên được những năm tháng học xa nhà, con miệt mài với công việc gia sư và bưng bê cà phê mà không có thời gian để dành cho việc giao lưu, kết bạn.

Con không thể ngừng khóc mỗi lần nghe ba mẹ gọi điện nhắc nhở: “Nhớ uống thuốc khi đau ốm con nhé”, “Bụng còn đau nhiều không con?” hay “Nhớ mặc áo ấm mỗi khi trời trở gió”... Không thể ở bên ba mẹ, đỡ đần ba mẹ lúc ốm đau bệnh tật khiến lòng con nặng trĩu... Con đã có những thành công bước đầu, ước nguyện của con cũng đã dần được thực hiện nhưng không bao giờ con có thể quên được ngày xưa. 
 
Xin hãy cho con ánh sáng dưới mái nhà PDF. In Email
Bài viết cảm động
Viết bởi Sưu tầm   
Thứ hai, 10 Tháng 12 2012 19:18

Con đã thèm khát biết bao, sau mỗi chiều tan học, con trở về nhà. Ngôi nhà của mình sáng ấm lên bởi ánh đèn, tiếng tivi chiếu bộ phim buổi tối, mẹ và bố ngồi đợi con bên mâm cơm nói những câu chuyện vui vẻ.

9h tối con tan ca học thêm cuối cùng trong ngày. Trở về nhà, căn nhà 3 tầng to đùng vẫn tối om. Cửa khóa trái. Con lặng lẽ lấy chiếc chìa khóa của mình để mở. Tiếng khóa va vào thành cửa sắt nghe lạnh lẽo đến ghê người.

Lại như mọi lần, căn nhà của gia đình mình lúc 9 giờ đêm vẫn chỉ có một màu tối, không tiếng động. Con lần mò trong bóng tối, tìm cái công tắc bật điện. Ánh sáng chói lòa. Chỉ có mình con trong ngôi nhà quá ư rộng lớn đó. Một mẩu giấy nhỏ đặt ngay ngắn trên bàn uống nước với tờ tiền một trăm:

- Bố đi công tác 5 ngày không về, mẹ vừa về qua nhà thay đồ vì tối nay có một đối tác quan trọng hẹn gặp. Mẹ không kịp chuẩn bị cơm cho con. Con cầm tạm tiền đi ăn quán con nhé! Yêu con!

Con vứt phịch tờ giấy và đồng tiền mẹ để lại xuống đất, nằm vật ra chiếc ghế. Cuộc sống như một bản nhạc quá đơn điệu ngày nào cũng chỉ một điệp khúc buồn tẻ. Con biết bố và mẹ luôn vội vã vì một bản hợp đồng, một cuộc gặp gỡ quan trọng, một đối tác không thể không coi trọng…

Con cảm nhận rõ ràng cả cái dòng chữ “Yêu con” mẹ cũng viết như một thủ tục cần phải có. Con chán nản với mọi thứ. Tan học ở trường, con đã cố không về nhà ngay mà ngồi đợi học nốt ca học thêm buổi tối. Cái mà con hi vọng là vào giờ đó con có thể gặp được cha mẹ của mình trong căn nhà được coi là tổ ấm đó sau một ngày thật mệt mỏi. Nhưng cái dự liệu của con không thành. Vẫn có những lí do khác cuốn bố mẹ đi.

Con nhìn quanh cả ngôi nhà. Thứ nào trong nhà mình cũng hiện đại và đắt tiền. Cả những đồ vật trang trí cũng toát lên vẻ kiêu hãnh bởi nhìn nó người ta ắt biết chủ nhân đã phải chi trả bao nhiêu để sở hữu được nó. Nhưng mọi thứ càng làm con thấy cô đơn hơn. Con không cần những thứ đó. Cái mà con cần là sự hiện diện của bố mẹ bên con.
 
Bố mẹ thường nói phấn đấu bao nhiêu cũng chỉ vì con mà thôi. Thậm chí bố mẹ cũng chẳng có thời gian mà tính sinh thêm em cho con. Đồng tiền ấy là tất cả những gì bố mẹ có thể dành cho con sao?

Mẹ chẳng có thời gian để nhận ra trong ngăn kéo trang điểm của mẹ có xấp tiền một trăm. Số tiền mà mỗi lần mẹ nói con cầm ra ngoài ăn tối thay vì bữa cơm có cha, có mẹ ở nhà con đều để lại ngay ngắn ở đó. Nhưng mẹ đâu có thời giờ mà nhận ra tập tiền đó.

Một ngày con có bao nhiêu thời gian để nhìn thấy gương mặt bố mẹ của mình? Bố mẹ đi làm khi con còn chưa kịp tỉnh giấc và về nhà khi con đã thiếp đi vì quá mệt.

Con đã thèm khát biết bao, sau mỗi chiều tan học, con trở về nhà. Ngôi nhà của mình sáng ấm lên bởi ánh đèn, tiếng tivi chiếu bộ phim buổi tối, mẹ và bố ngồi đợi con bên mâm cơm nói những câu chuyện vui vẻ. Cái viễn cảnh đó nhà nào chẳng có, sao con phải ước mơ đến cháy lòng như vậy. Nhưng đón con sau những mệt nhoài của một ngày là bóng tối đen xì bao trùm khắp căn nhà, không một bóng dáng thân thuộc, một âm thanh xáo động bầu không khí. Cứ tĩnh lặng đến thất thần.

Bố mẹ ơi, xin cho con một chút thời gian, vì con cần bố mẹ trong ngôi nhà này, xin hãy cho con ánh sáng dưới mái nhà của mình… 
 
Chi em gái PDF. In Email
Bài viết cảm động
Viết bởi Sưu tầm   
Thứ hai, 10 Tháng 12 2012 19:15

Bố mẹ có hai cô con gái, nhưng bố mẹ đừng cho rằng chỉ màu đỏ của hồng nhung mới làm cho khu vườn xinh đẹp, bởi màu hồng tươi tắn của đóa thủy tiên cũng làm nên điều đó.

Chị là một cô gái xinh đẹp và giỏi giang, nhưng đó không phải là lí do để bố mẹ đặt chị vào mọi ngóc ngách của cuộc đời con và bắt con phải giống chị. Xin bố mẹ hãy để con là chính con, chứ không phải là một chị thứ hai.

Chị và con lớn lên trong cùng một mái nhà, dưới cùng một sự chăm sóc. Nhưng bố mẹ có bao giờ nghĩ rằng để có một bông hồng và một bông thủy tiên đẹp là hai phương pháp nuôi dưỡng hoàn toàn khác nhau? Nhưng những năm qua bố mẹ luôn dùng một sự chăm sóc để buộc hai loài hoa ấy đẹp theo một mẫu số chung.

Ngay từ khi hai chị em còn nhỏ, mẹ đã luôn bắt con phải mặc những chiếc váy điệu đà giống chị vì mẹ cho rằng như thế mới nữ tính. Nhưng con lại thích mặc một chiếc áo phông và quần jean hơn. Mẹ đăng kí cho con học lớp múa ballet cùng chị, dù môn ngoại khóa con thích là võ. Ngày Tết năm nào mẹ cũng tô son, đánh phấn cho hai chị em mà chẳng hề biết rằng con thích được để gương mặt tự nhiên của mình, để có thể cười, có thể ăn mà không sợ làm mờ màu son mẹ đánh.

Con cứ lớn lên với cái vẻ bề ngoài cố phải giống chị, nhưng trong thâm tâm, cái Tôi của con muốn bùng lên mạnh mẽ. Đôi lần con muốn mẹ tôn trọng sự lựa chọn của con dù chỉ là một bộ quần áo, một chuyến đi chơi cho ngày cuối tuần nhưng mẹ gạt phắt đi với lí do: “Những gì mẹ chọn cho hai con là phù hợp nhất rồi”.
Con nhận thức và cực kì khâm phục sự giỏi giang của chị. Con luôn học tập và lấy chị làm tấm gương cho con trong cuộc sống. Nói như vậy không có nghĩa là trên bước đường tiến tới thành công con sẽ đặt chân vào đúng những bước đi mà chị đã từng bước trước đó. Con có thể đi một con đường khác, bằng một cách khác, có thể không tối ưu và nhanh như chị, nhưng con tự hào rằng con bước đi bằng chính đôi chân và nghị lực của mình. Lẽ nào với cha mẹ, điều đó không đáng để tự hào?

Khi con học lớp 10 cũng là lúc chị bước vào cuộc sống sinh viên với kết quả đáng tự hào sau kì thi Đại học. Cha mẹ lấy làm hãnh diện nhiều lắm. Con cũng nể phục chị vô cùng. Nhưng ngay từ ngày đó bố mẹ đã luôn hướng con phải đi theo chị, học khối chị đã từng học, thi trường chị đã từng thi và chắc chắn là phải đỗ như chị đã từng đỗ.

Con quyết định thi khối C, chuyên ngành báo chí. Cha mẹ coi việc đó như thể là đại họa. Bởi lẽ bố mẹ muốn con giống chị, thi khối D, học Ngân hàng. Bố mẹ nói là ngành phù hợp với con gái, kiếm được nhiều tiền và quan trọng là bố mẹ có thể lo “đầu ra” cho con. Nhưng với con đó chưa bao giờ là ước mơ. Được trở thành một nhà báo, trải nghiệm với cuộc đời bằng cây bút là khát vọng của con. Nhưng mẹ khóc lóc cản ngăn vì cho rằng nó không hợp với con gái, rằng nó vất vả mà đồng lương ăn vào nhuận bút biết bao giờ mới giàu.

Lần đầu tiên con làm ngược lại ý cha mẹ, lần đầu tiên con dám sống với ước nguyện của mình. Con đơn độc trong kì thi Đại học. Và rồi con đỗ với số điểm cao. Bố mẹ thở phào nhẹ nhõm vì dù sao con cũng không trượt chứ tuyệt nhiên không có sự hân hoan rạng rỡ như ngày chị đỗ.

Con hiểu những gì mà bố mẹ hướng con đi đều là muốn tốt cho con. Nhưng hãy cho con khoảng trời riêng để con được là chính con, sống với những cảm xúc của riêng con. Bố mẹ có hai cô con gái, và xin bố mẹ hãy để bản tính trong mỗi đứa con của mình được tự do thể hiện, cũng giống như việc đừng cho rằng chỉ màu đỏ của đóa hồng nhung mới làm cho khu vườn đẹp mà không biết rằng màu hồng tươi tắn của đóa thủy tiên cũng làm nên điều đó. 
 
Lắng nghe lời mẹ PDF. In Email
Bài viết cảm động
Viết bởi Sưu tầm   
Thứ hai, 10 Tháng 12 2012 19:13

Hôm nay là Ngày của Mẹ rồi, hãy thể hiện tình cảm của mình với mẹ bằng một món quà nho nhỏ, một lời bày tỏ dễ thương để ngày này trở nên thật ý nghĩa các bạn nhé!

Chúng ta những đứa con của mẹ, luôn muốn mẹ hiểu những điều mình nói, nhưng chúng ta có bao giờ tự ngẫm xem mình đã hiểu hết nỗi lòng của mẹ chưa?

Khi mẹ nói: "Mẹ không sao đâu…" Mỗi khi mẹ làm việc kiệt sức vì mệt mỏi, vừa phải hoàn thành thật tốt công việc ở cơ quan, vừa phải chăm lo cho gia đình, nấu ăn, chăm sóc bố và con. Lúc nào mẹ cũng tất bật và bận rộn quay cuồng với công việc, có khi mệt mỏi mà chẳng còn thời gian để ngồi tỉ tê chuyện tình cảm với con gái hay tâm sự những câu chuyện tuổi mới lớn của con trai. Khi con thấy mẹ nằm thiếp trên ghế mệt nhoài, con hỏi mẹ: “Mẹ có mệt không?” vậy mà mẹ vẫn nói: “Nghỉ một lát mẹ hết mệt rồi, mẹ không sao đâu…” rồi mẹ lại tiếp tục làm những công việc hàng ngày của mình. 

Vậy đấy, khi chúng ta đã lớn chúng ta vẫn mặc định cái quyền nhận sự quan tâm và chăm sóc của mẹ, mà chẳng bao giờ suy nghĩ ngược lại. Đôi khi đơn giản nấu một bữa cơm cho mẹ, giúp mẹ dọn dẹp nhà cửa, bóp lưng cho mẹ, cũng đủ làm mẹ bớt mệt hơn một chút, làm mẹ vui hơn rất nhiều rồi đấy, bạn ạ!

Khi mẹ nói: "Mẹ có nhiều quần áo rồi, mua cho con thôi…" Cho dù quần áo con gái có cả tủ đầy, mẹ chỉ một vài bộ mặc quanh năm suốt tháng, lại chẳng có bộ quần áo nào đẹp để con dịp lễ Tết nào để đi chơi. Con bảo: “Mẹ mua thêm vài bộ quần áo đẹp để đi chơi mẹ nhé!”. Mẹ lắc đầu: “Mẹ nhiều quần áo rồi, mua cho con gái của mẹ thôi…” Cho dù quần áo của mẹ đã nhiều chiếc sờn cũ, mẹ cũng chỉ muốn làm dáng cho con gái mẹ thôi, mẹ chẳng cần đâu quần áo đẹp, con gái mẹ xinh làm mẹ vui lắm rồi.

Đôi khi con cái chúng ta vô tâm chẳng hiểu suy nghĩ của mẹ, cho dù đơn giản chỉ là tặng mẹ một bộ quần áo bằng những khoản tiền nho nhỏ tiết kiệm được vào những ngày lễ đặc biệt quan trọng như 8/3, 20/10 hay Ngày của mẹ. Một món quà thật bất ngờ, mà mẹ không hề hay biết, thì đó đã là một quà tặng vô giá với mẹ rồi. Mẹ sẽ tự hào về con gái (con trai) của mẹ lắm đấy, các ấy ạ!
Khi mẹ nói: "Con làm sai rồi, mẹ sẽ phạt con…" Dù mẹ là người thương chúng ta nhất, nhưng không phải lúc nào cũng chiều chuộng đâu nhé, cũng có lúc mẹ nghiêm khắc với chúng ta. Đây là điều mẹ không hề muốn nói chút nào đâu! Chỉ tại những đứa con bé bỏng của mẹ không nghe lời, làm mẹ phải buồn phiền để rồi mẹ giận phải thốt lên câu ấy cho dù không hề muốn. Những lúc chúng ta bị đòn đau, những lúc bị mẹ mắng với lời lẽ nặng nề là những lúc mẹ đang tự làm mình đau, tự chất vấn bản thân, vì những đứa con của mẹ là cả linh hồn và thể xác, mẹ mang đã nặng đẻ đau 9 tháng 10 ngày. Mẹ nói mẹ phạt nhưng chẳng ít lần mẹ “cố tình” quên ấy chứ!

Vì thế mà, các ấy ơi, cho dù mẹ có nói như thế thì đừng giận mẹ nhé, mẹ chỉ muốn chúng ta sống tốt hơn mà thôi muốn nhìn thấy những đứa con của mẹ dần trưởng thành và thành công hơn nữa thôi. Đừng làm mẹ phải buồn phiền các ấy nhé!

Ai còn mẹ, xin đừng làm mẹ phải khóc…

Mẹ chẳng bao giờ khóc trước mặt khi ta làm sai đâu, nỗi đau ấy từ trong trái tim của mẹ cơ. Dù các bạn có làm sai, dù bạn có thất bại, dù cả Thế giới này ngoảnh mặt quay lưng với bạn đi chăng nữa thì có một vòng tay vẫn luôn dang rộng đón bạn trở về, đó là cánh tay của mẹ. Vì thế mà ai còn mẹ, xin đừng làm mẹ khóc… Hãy sống thật tốt với niềm tin của mẹ dành cho chúng ta, các bạn nhé!

Vẫn nhớ hồi còn nhỏ, cầm tay mẹ và ngân nga câu hát: “Riêng Mặt trời chỉ có một mà thôi. Và mẹ em chỉ có một trên đời”. Các bạn có chợt nhận ra hình như lâu rồi chưa cầm tay mẹ? Lâu rồi chưa nói con yêu mẹ, lâu rồi chưa tâm sự tỉ tê với mẹ về chuyện trường lớp, chuyện tình cảm dở dở ương ương của mình? Lâu rồi chưa ôm mẹ thật chặt, nằm cuộn tròn trong vòng tay mẹ hay lâu rồi chưa ngân nga câu hát: “Và mẹ em chỉ có một trên đời”

Vậy còn chờ gì nữa, hôm nay là Ngày của mẹ rồi, hãy thể hiện tình cảm của mình với mẹ nhé, một món quà nho nhỏ, một lời bày tỏ dễ thương để Ngày của mẹ trở nên thật ý nghĩa các bạn nhé! 
 
Bàn tay của mẹ - Bài học cho con PDF. In Email
Bài viết cảm động
Viết bởi Sưu tầm   
Thứ hai, 10 Tháng 12 2012 19:09

Đó là đôi bàn tay nhăn nheo và đầy những vết bầm đen. Những vết bầm làm đau nhức đến nỗi người mẹ đã rùng mình khi được lau bằng nước.

 

Một thanh niên học hành xuất sắc nộp đơn vào chức vụ quản trị viên của một công ty lớn. Anh ta vừa xong đợt phỏng vấn đầu tiên, ông giám đốc công ty muốn gặp trực tiếp để có quyết định nhận hay không nhận anh ta. Và ông thấy từ học bạ của chàng thanh niên, tất cả đều tốt và năm nào, từ bậc trung học đến các chương trình nghiên cứu sau đại học cũng đều xuất sắc, không năm nào mà anh chàng thanh niên này không hoàn thành vượt bậc. 
Viên giám đốc hỏi:
- Anh đã được học bổng của những trường nào?
- Thưa không
- Thế cha anh trả học phí cho anh đi học sao?
- Cha tôi mất khi tôi vừa mới một tuổi đầu. Mẹ tôi mới là người lo trả học phí.
- Mẹ của anh làm việc ở đâu?
- Mẹ tôi làm công việc giặt áo quần.
Viên giám đốc bảo chàng thanh niên đưa đôi bàn tay của anh cho ông ta xem. Chàng thanh niên có hai bàn tay mịn màng và hoàn hảo. 
- Vậy trước nay anh có bao giờ giúp mẹ giặt giũ áo quần không?
- Chưa bao giờ. Mẹ luôn bảo tôi lo học và đọc thêm nhiều sách. Hơn nữa, mẹ tôi giặt áo quần nhanh hơn tôi - Chàng thanh niên đáp. 
- Tôi yêu cầu anh một việc. Hôm nay khi trở lại nhà, lau sạch đôi bàn tay của mẹ anh, và rồi ngày mai đến gặp tôi.
Ðến lúc ấy thì chàng thanh niên có cảm tưởng là công việc tốt này đang sẵn sàng là của mình. Về đến nhà, chàng ta sung sướng khoe với me, và chỉ xin được cầm lấy đôi bàn tay của bà. Mẹ chàng trai cảm thấy có điều gì đó khác lạ. Với một cảm giác vừa vui mà cũng vừa buồn, bà đưa đôi bàn tay cho con trai xem.
  
Chàng thanh niên từ từ lau sạch đôi bàn tay của mẹ. Vừa lau, nước mắt chàng tuôn tràn. Ðây là lần đầu tiên chàng thanh niên mới có dịp khám phá đôi tay mẹ mình: đôi bàn tay nhăn nheo và đầy những vết bầm đen. Những vết bầm làm đau nhức đến nỗi bà đã rùng mình khi được lau bằng nước. Lần đầu tiên trong đời, chàng thanh niên nhận thức ra rằng, chính từ đôi bàn tay giặt quần áo mỗi ngày này đã giúp trả học phí cho chàng từ bao nhiêu lâu nay. 
Những vết bầm trong đôi tay của mẹ là giá mẹ chàng phải trả dài đăng đẳng cho đến ngày chàng tốt nghiệp, cho những xuất sắc trong học vấn và cho tương lai sẽ tới của chàng. 
Sau khi lau sạch đôi tay của mẹ,chàng thanh niên lặng lẽ giặt hết phần áo quần còn lại cho mẹ. 
Tối đó, hai mẹ con tâm sự với nhau thật là lâu. 
Sáng hôm sau, chàng thanh niên tới trụ sở công ty. Viên giám đốc còn thấy những giọt nước mắt chưa ráo hết trong đôi mắt của chàng thanh niên, ông hỏi: “Anh có thể cho tôi biết những gì anh đã làm và đã học được hôm qua ở nhà không?” 
Chàng thanh niên đáp: “Tôi lau sạch đôi tay của mẹ, và cũng giặt hết phần áo quần còn lại.” 
Viên giám đốc: “Cảm tưởng của anh ra sao?” 
Chàng thanh niên nói: “Thứ nhất, bây giờ tôi mới thấu hiểu thế nào là ý nghĩa của lòng biết ơn: Không có mẹ, tôi không thể thành tựu được như hôm nay. Thứ hai, qua việc hợp tác với nhau, và qua việc giúp mẹ giặt quần áo, giờ tôi mới ý thức được rằng thật khó khăn và gian khổ để hoàn tất công việc. Thứ ba, tôi hiểu sâu xa được tầm mức quan trọng và giá trị của liên hệ gia đình.” 
Viên giám đốc nói: “Ðây là những gì tôi cần tìm thấy ở nơi con người sẽ là quản trị viên trong công ty chúng tôi. Tôi muốn tuyển dụng một người biết ơn sự giúp đỡ của những người khác, một người cảm thông sự chịu đựng của những người khác để hoàn thành nhiệm vụ, và một người không chỉ nghĩ đến tiền bạc là mục đích duy nhất của cuộc đời. Em được nhận.” 
Sau đó, chàng thanh niên làm việc hăng say, và nhận được sự kính trọng của các nhân viên dưới quyền. Tất cả nhân viên làm việc kiên trì và hợp tác như một đội. Thành tựu của công ty mỗi ngày mỗi được cải thiện.  
Lần cập nhật cuối ( Thứ hai, 10 Tháng 12 2012 19:14 )
 
Bàn tay kì diệu của mẹ PDF. In Email
Bài viết cảm động
Viết bởi Sưu tầm   
Thứ hai, 10 Tháng 12 2012 19:04

Mẹ nắm chặt tay tôi và trìu mến nói: “Con à! Trên đời không ai là không có sai lầm cả. Quan trọng là nhận ra lỗi của mình và sửa sai để rồi vững bước đi tiếp.”

Tôi là một đứa con gái hư hỏng và đua đòi ăn chơi. Lúc nào cũng chưng diện, tô son trát phấn và ăn mặc lòe loẹt cho bằng bạn bằng bè. Tôi thường hay đi chơi đêm, đua xe trên các tuyến đường lớn để thể hiện bản lĩnh. Vào quán bar là sở trường của tôi, nơi đó tôi có thể thoải mái nhảy nhót, la hét mà không sợ làm phiền ai. Tôi chỉ thích uống những loại rượu nặng để thật say rồi ngủ đến sáng và quên đi mọi phiền muộn. 

Tôi chìm trong tội lỗi không thể nào vực dậy được. Ngủ dậy thì tôi ăn vài miếng trái cây rồi tiếp tục đi chơi. Thời gian tôi ở nhà chỉ bằng một phần mười thời gian mà tôi chè chén, nhậu nhẹt. Có lúc tôi đã muốn tu tỉnh làm lại từ đầu nhưng vì bị dè bỉu, xa lánh của họ hàng, làng xóm, tôi lại đắm chìm trong men say. Có lúc tôi đã muốn gục đầu vào bờ vai của ai đó để khóc, để tâm sự, giải tỏa hết những nỗi buồn bực chất chứa trong lòng bấy lâu nhưng ai gặp tôi cũng thấy khó chịu, ghét bỏ. 

Tôi thành ra như thế này cũng vì gia đình tan vỡ, ba mẹ ly hôn khi tôi đủ khôn lớn. Ba theo người phụ nữ khác và sống cuộc sống giàu có, dư giả trong khi mẹ con tôi thì nghèo đói, thiếu trước hụt sau. Tôi sống với mẹ trong căn nhà chật hẹp. Mẹ phải làm thuê làm mướn khắp nơi để lo cho tôi ăn học, nhưng tôi đâu có tốt lành như mẹ nghĩ. Tôi trốn học triền miên, gây gổ với đám bạn rồi mượn tiền khắp nơi để tiêu xài. Có lần tôi đánh nhau với nhỏ Lan, nó là dân đầu gấu tai tiếng trong trường. Nhỏ Lan hẹn tôi ra vườn cao su sau cổng trường để “nói chuyện”.  Tôi cũng đâu có vừa, thủ trong người dao lam để phòng thân. Lúc ra đó, tôi gặp một đám côn đồ do nhỏ Lan cầm đầu. Trong nhóm đứa cầm cây, cầm dao và cả lọ axit. Tôi bắt đầu hoảng sợ vì chỉ có một thân một mình. Tôi lấy hết bình tĩnh hét to: “Sao mày đê tiện quá vậy hả? Tao ra đây để nói chuyện với mày chứ có phải nói với tụi kia đâu mà mày kéo tụi nó ra đây làm gì? Nếu lũ chúng mày đánh tao thì tụi bay là chó chứ không phải là người.” Nghe tôi nói thế bọn kia hùng hổ xông tới nhưng nhỏ Lan cất tiếng: “Tụi mày xê ra coi, để tao nói chuyện với nó.” Thế rối bọn đó lui ra rồi xì xầm gì đó với nhỏ Lan… Lúc sau nó lại gần tôi và chửi: “Mày là con đê tiện nhất mà tao từng biết. Mượn tiền tao rồi giờ muốn quỵt hả mày? Không chịu trả hả?”

Bốp….bốp…. Nhỏ tát vào mặt tôi rồi tôi nắm tóc, cào cấu nó. Hai đứa vật lộn trên cỏ. Lúc sau cả nhóm đó lao vào đánh tôi túi bụi. Tôi không thể chống cự nổi, cứ để chúng dẫm đạp lên mặt, nắm tóc kéo lê như một con chó chết trên đường. Lúc tôi gần xỉu thì nghe có tiếng thét : “Ôi con! Con bị làm sao thế này, mấy đứa ơi tha cho con cô đi! Cô xin mấy đứa đó. Huhu!”. Nhỏ Lan cất tiếng: “Bà về mà dạy lại con bà nghe chưa! Đi về tụi bay!”. Rồi đám đó kéo về, tiếng xe rú ầm lên inh ỏi đi ngang qua mẹ con tôi như thách thức. Mẹ vội vã bế tôi lên xe và đưa vào bệnh viện. Bác sĩ chẩn đoán rằng tôi bị chấn thương sọ não khá nặng và có nguy cơ tử vong. Mẹ khóc òa lên và cầu xin bác sĩ hãy mau mau phẫu thuật hay làm gì đó để cứu lấy mạng sống tôi. Chi phí khoảng năm chục triệu, đó là một khoản quá lớn so với sức lực của mẹ nhưng bà vẫn chạy vạy khắp nơi, thậm chí thế chấp cả ngôi nhà và miếng đất nhỏ bé để có tiền trang trải viện phí. 
Sau một tuần thì tôi đã được phẫu thuật xong xuôi và qua cơn nguy hiểm. Mẹ lại khóc òa một lần nữa. Ngồi bên giường bệnh, mẹ mớm cho tôi như dỗ dành một đứa trẻ. Tôi bật khóc và xin lỗi mẹ thật nhiều. Tôi thật hối hận về những lầm lỗi của mình. Mẹ nắm chặt tay tôi và trìu mến nói: “Con à! Trên đời không ai là không có sai lầm cả. Quan trọng là nhận ra lỗi của mình và sửa sai để rồi vững bước đi tiếp.”Nghe lời mẹ nói, tôi thầm hứa với lòng rằng từ nay trở đi tôi sẽ không bao giờ làm mẹ phiền lòng một lần nào nữa. 

Xin cảm ơn mẹ vì đã sinh tôi ra trên đời này và đã bao dung che chở cho tôi, giúp tôi vượt qua ngưỡng cửa gần kề cái chết này. Cám ơn đôi tay kì diệu của mẹ đã nắm lấy tôi kịp thời, đưa tôi ra ánh sáng và làm lại cuộc đời mới! Cảm ơn mẹ thật nhiều!...

Một tháng sau thì tôi ra viện, tôi đã khỏe hơn và tinh thần cũng thoải mái hơn. Tôi tu tỉnh, quyết tâm trở thành người tốt và học hành nghiêm chỉnh. Tôi thường phụ mẹ bán chè ngoài phố, khi rảnh thì cùng đi cắt cỏ, cấy lúa, làm thuê làm mướn với mẹ. Hai mẹ con như hình với bóng và dần dần hàng xóm cũng thương tôi hơn và có ánh nhìn thiện cảm về tôi. Tôi dần cảm thấy ấm lòng và tràn ngập hạnh phúc.

Hai năm sau, thời khắc tôi đối mặt với kì thi tuyển sinh Đại học-Cao đẳng. Tôi cố gắng học hành và ôn luyện. Và kết quả cuối cùng tôi đã đậu được vào trường Đại học Y Dược với số điểm khá cao. Mẹ tôi mừng lắm, hàng xóm, láng giềng cũng chúc mừng và cho tôi ít tiền. Đậu được ngôi trường này tôi rất vui nhưng cũng rất lo vì gia đình tôi nghèo quá, không thể kham nổi chi phí học. Mẹ biết được điều đó nên đã khuyên tôi rằng: “Con à! Cơ hội chỉ đến một lần trong đời mà thôi, mình phải nắm bắt nó. Con đừng lo lắng gì cả, cứ yên tâm học hành đi, mẹ sẽ lo tất cả. Mẹ lo được mà.” Lúc đó tôi đã ôm chầm lấy thân hình bé nhỏ của mẹ, gục đầu lên đôi vai đã gánh chịu quá nhiều nỗi khổ. Tôi bật khóc. Nước mắt cứ tuôn như thế vì tôi rất hối hận. Giá như ngày xưa tôi không hư đốn thì mẹ đã không khổ như bây giờ. Tôi cảm thấy thương mẹ thật nhiều. 

Nhờ “đôi tay kì diệu” của mẹ đã nâng đỡ tôi vượt qua mọi chuyện mà tôi mới có được ngày hôm nay. Một lần nữa xin cảm ơn mẹ yêu của con nhé!
 
Trong cuộc sống, có khi bạn sẽ yếu đuối và vấp ngã. Hãy can đảm lên và đừng lo lắng gì cả! Hãy tin rằng bên cạnh bạn sẽ luôn có một người che chở và nâng đỡ bạn bất cứ khi nào. Sẽ có một đôi tay vỗ vai bạn và nói rằng: “Cố lên con nhé! Mọi chuyện rồi cũng sẽ qua thôi!”. Đôi tay ấy sẽ tiếp sức cho bạn trong suốt chặng đường đấy! Hãy luôn quí trọng những giây phút bên gia đình và sống thật tốt bạn nhé! 
Lần cập nhật cuối ( Thứ hai, 10 Tháng 12 2012 19:09 )
 
Câu chuyện đầy nước mắt PDF. In Email
Bài viết cảm động
Viết bởi Sưu tầm   
Thứ sáu, 05 Tháng 8 2011 08:38

   Những hiểu lầm vô tình nối tiếp, đã làm vấp những bước chân của hạnh phúc. Khi số mệnh bắt ta trả giá, tất cả đã trở nên muộn màng. Đây là một câu chuyện có thực và đầy nước mắt.

Lần cập nhật cuối ( Thứ sáu, 05 Tháng 8 2011 08:46 )
Xem tiếp...
 
Nét bút tri ân: Thư cho đêm thức trắng PDF. In Email
Bài viết cảm động
Viết bởi Sưu tầm   
Thứ ba, 05 Tháng 4 2011 20:39

 

Lần cập nhật cuối ( Thứ năm, 03 Tháng 11 2011 21:47 )
Xem tiếp...
 


Trang 1 của 3

THỐNG KÊ TRUY CẬP

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterTrong ngày63
mod_vvisit_counterHôm qua370
mod_vvisit_counterTrong tháng433
mod_vvisit_counterTất cả460547

KHÁCH ĐANG ONLINE

Hiện có 34 khách Trực tuyến

Xem giờ

LỊCH TRUYỀN HÌNH
THÔNG TIN VỀ ADMIN
Admin: Trần Hùng Phương
Đơn vị công tác: Trường TH Trần Quốc Tuấn Quy Nhơn
Chuyên môn: Giáo viên tiểu học
Địa chỉ: 96 Trần Cao Vân-Quy Nhơn
Liên hệ Email: tranhungphuonggv@gmail.com.
Điện thoại: 0935900607
Gửi ý kiến cho admin
tại đây

Tháng
Năm
TỪ ĐIỂN

Tra theo từ điển:







   
      ĐỌC BÁO ONLINK

Ảnh ngẫu nhiên

No images
You are here  : Home TRUYỆN CÁC LOẠI Những câu chuyện cảm động